for my special friend ^^ ….
Avalon một tối thứ 3 ….
Những cô nàng hiên ngang sải những bước dài trên sàn đá phản chiếu thứ ánh sáng vàng ấm , cao lênh khênh bởi những đôi guốc chục phân. Môi đỏ , má hồng , tóc dài gợn sóng , thật là kiêu kì . Tôi càng lún sâu người vào chiếc ghế bành êm ái , giấu cái nửa khuôn mặt sau chiếc ly rock sánh màu đỏ hồng của Campari với soda , nói bằng giọng mũi :
“ này Ken , nếu tớ bị đẩy vào một đống các cô gái như thế kia thì chắc là sẽ chẳng ai chú ý đến tớ đâu nhỉ? “ . Tôi nuốt trôi hương vị đắng gài và cổ họng rồi toét miệng cười
Ken khẽ ném một ánh nhìn về một nàng mĩ nhân vừa đi qua , cầm cốc Gin Tonic làm 1 ngụm lớn , chẳng thèm nhìn tôi : “ No! Cậu ko lẫn đâu! Bọn chúng là lũ nhân bản vô tính , còn U là hàng độc !”
Tôi phì cười ! Ken là thế ! Bỗng muốn tuôn ra 1 câu “ Can I think someone send U to me ?” với cậu ta. Nhưng rồi lại thôi !
Thích Avalon bởi 1 cái view đẹp , nhìn thẳng ra bờ hồ , thấy đèn đường , thấy người qua lại , thấy cuộc sống hối hả và cả chậm rãi của Hn về đêm . Nhưng Avalon , về lí mà nói , là 1 nơi sang trọng dành cho những ng khá giả . Nên chắc sẽ không đủ can đảm để chỉ ngồi một mình . May mà có Ken ! Một cậu bạn đặc biệt !
Ken ko phải là 1 người nói nhiều . cậu kiệm lời . là dạng người luôn biết mở miệng rất đúng lúc và biết phát ngôn ra những câu có sức nặng . Đối với tôi , Ken ko thể xếp vào mục bạn thân ! Nhưng lại là “ một người đặc biệt” . Kiểu như , khi bạn cần một ai đó chỉ để ngồi bên cạnh khi bạn thấy cô đơn , hoặc khi bạn muốn đi uống rượu hay café , khi bạn ko muốn ở 1 mình , thì Ken là người bạn nên nghĩ đến !
Là một người phóng khoáng , Có lẽ vì Ken đã từng sống ở Mỹ rất nhiều năm . Đang làm công việc freelance , chẳng ràng buộc , lúc nào cũng tự do nên dường như lúc nào cũng có thể reply lại mọi lời rủ rê của tôi . Đôi lúc buồn , Tôi thường rủ Ken café , lảm nhảm những chuyện trên trời dưới đất , về cuộc sống , về những áp lực trong công việc , những lần stress trong các mối quan hệ . Mỗi lần như vậy , Ken chỉ yên lặng nghe , ko bình phẩm , cũng chẳng hỏi han và sẽ chỉ trả lời khi tôi hỏi . Một người khó nắm bắt , nhưng lại ko xa cách , luôn khiến bạn an toàn và khiến bạn nhận ra những giá trị riêng của mình! Ken giống như 1 tấm gương phản chiếu ….
“ này U , Tớ muốn đến Dragon fly !” . tôi đặt ly rock đã cạn xuống bàn , nói giọng quả quyết !
Ken nhìn đồng hồ , hơi nhíu mày . Đã 10h rồi … Nhưng thấy bộ dạng của tôi , Ken đứng lên , bỏ mặc ly Gin đang uống dở .
“ It’s Up to U !”
Tôi cười toe… Thú thật là tôi rất thích nghe giọng Mỹ sền sệt của Ken . Nhất là thích nghe cái câu “ Tùy cậu!” kia ! hahaaa , vậy mới là bạn Ken của tớ !
Dragon Fly… 10h20…
Khó nhọc len lỏi vào dance room mà không làm rớt 1 giọt Jack daniel nào . Tiếng nhạc sàn đinh tai nhức óc dường như làm cốc rượu sóng sánh nghiêng ngả . Tìm được 1 góc yên vị trong cái room chật hẹp chỉ mấy mét vuông nhưng chứa cả đống người có hơi cồn này đúng là thật khó ! Nhưng thật là sáng suốt khi đi cùng Ken , lợi dụng dáng vóc cao lớn của mình , Ken đã chiếm đc cho tôi 1 góc . Nhưng chưa kịp nhấp đc giọt alcohol nào đã bị một bàn tay giật lấy ly “ Đừng uống cái này nữa . U dùng cái này đi !” . Lại bàn tay ấy nhấn vào tay tôi ly cocktail Peach Kiss . Tôi khẽ ré lên “ No! Ken , give it back to me!”
“ No! dare U??!!!” . Ken ném về tôi 1 tia nhìn cương quyết.
Biết là ko thể lấy lại ly JD , tôi đành yên vị cầm PK ….
Bản mix Dangerous của Akon như có ma lực , khiến chúng tôi ko thể đứng im . Hơi chuếnh choáng… chỉ là hơi chuếnh choáng thôi… Nhưng tôi biết Ken đã luôn đừng chắn phía trước để ngăn 1 vài “con ruồi” muốn bu vào tôi . Tựa như 1 cái vòng phong ấn . Bỗng nhớ ra vài điều …” Ken , when will U go ?” Tôi hét vào tai Ken . Tôi nghĩ là mình ko thể nói bằng tiếng việt được những câu mà tôi biết rất có thể khiến tôi bật khóc . Ken im lặng vài giây , nở nụ cười nửa miệng “ Dnt no! maybe next year … Maybe tomorrow …Maybe never …”
Lúc ấy , tôi rất muốn hét vào mặt Ken rằng “ U lie!” … Nhưng đành nuốt trôi câu đó rồi thôi!
“ ‘ N U ? when will U go ?” Ken ghé sát tai tôi nói
“ me ??? “
“ yep !”
“ where to go ???”
“ whenever U want !” ! Ken cười .
Tôi ko trả lời ! Bỗng tôi thắc mắc … Rồi rất nhiều năm sau đó , Tôi có còn cơ hội được nhìn thấy cậu ấy cười như thế nữa ko! Vì tôi biết , khi công việc kết thúc , Ken sẽ lại đi… Như cậu nói rằng chưa bao giờ ở 1 yên một chỗ nào quá 2 năm…
“ U know, ken ? Maybe U’re not my close friend , But U’re a special friend !!! Verry special !!! ‘cause I know “me” when looking at U ! “ ….Câu này , có lẽ tôi sẽ để dành cho cái ngày tiễn Ken đi tới cái nơi mà Ken muốn ^^ !
0 h 5′…sms….
Ken : ” are U oke ?”
Me : ” yep ^^! I’m so sorry !”
Ken : ” why???”
Me : ” The best damnthing I did …leaving U , my friend, to choose my old boyfriend 4 year ago!”
Ken : ” Oww .. forget it ! “n then U was searching me for many time , did U ? That’s so good to me . I know that I’m always remembered by U ! That’s enough !”
Me : ” dn’t know how to show my thank to U ! Thank for being with me when I need somebody ^^ !”
Ken : ” dnt care, big girl ! dont cry , oke ? U look ugly when crying
) “
Me : ” hahaa…. dare U !!!! “
tôi cười …phải rồi! vì bên cạnh tôi có những người bạn như thế… nên tôi sẽ luôn ổn ^^ luôn luôn ổn!!! dù có thế nào chăng nữa….
……………………………………………….
Thứ 4 , HN một ngày ảm đạm . Trời vào thu , tối sầm và âm u . Tôi đang nghĩ là sau khi viết xong entry này xong , tôi sẽ viết 1 bức mail cho bác Sorren !
Chợt nhận ra rằng… mỗi người bước vào và bước ra khỏi cuộc đời bạn , đều sẽ dạy cho bạn 1 điều gì đó…
Thank God for sending U to me !
